Bộ Kit tách chiết huyết tương làm giàu tiểu cầu New PRP Pro KitDòng mỹ phẩm geneworld
Điều trị loét chân do đái tháo đường bằng huyết tương giàu tiểu cầu đã hoạt hóa: một nghiên cứu lâm sàng

Biomedical Research and Therapy 2014, 1(2):37-42                                                                                       ISSN 2198-4093 www.bmrat.org

 

ORIGINAL RESEARCH

 

Điều trị loét chân do đái tháo đường bằng huyết tương giàu tiểu cầu đã hoạt hóa: một nghiên cứu lâm sàng

 

Tung Dang-Xuan Tran1, Phuong Thi-Bich Le1, Phuc Van Pham2*

 

1 Đơn vị tế bào gốc, Bệnh viện Vạn Hạnh, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

2 PTN nghiên cứu và ứng dụng tế bào gốc, Trường Đại học Khoa học, Đại học Quốc gia Việt Nam, thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam; * Tác giả: pvphuc@hcmuns.edu.vn

 

Received: 25 January 2013 / Accepted: 22 February 2014 / Published online: 22 March 2014 © The Author(s) 2014. This article is published with open access by BioMedPress (BMP), Laboratory of Stem Cell Research and Application.

 

TÓM TẮT

Loét chân đái tháo đường là một biến chứng nghiêm trọng của bệnh tiểu đường. Nó xảy ra ở khoảng 15% của tất cả các bệnh nhân đái tháo đường. Cho đến nay, một số tổng kết cho thấy bệnh lý loét bàn chân đái tháo đường xảy ra ở người nghèo và người có thu nhập thấp. Một số phương pháp điều trị mới đã được đề xuất để chăm sóc và điều trị bệnh này. Trong hầu hết các liệu pháp, việc chăm sóc loét bàn chân đái tháo đường liên quan đến vết thương hở, tái lưu thông mạch máu, loại bỏ các ổ loét, sử dụng kháng sinh, kích thích mô, tái tạo da và hình thành mạch.

Nghiên cứu này nhằm đánh giá ảnh hưởng huyết tương giàu tiểu cầu đã được hoạt hóa (aPRP) trên bệnh nhân tình nguyện bị biến chứng loét chân do bệnh tiểu đường.

Có 6 bệnh nhân tham gia nghiên cứu này.

aPRP được phân lập từ máu ngoại vi của tất cả bệnh nhân có loét chân không lành và được hoạt hóa với dung dịch Canxi clorua.

Bệnh nhân được tiêm aPRP hai lần với khoảng thời gian 14 ngày. Tất cả bệnh nhân được theo dõi trong thời gian 12 tuần.

Kết quả cho thấy 100% (6 /6) vết loét hoàn toàn đóng sau khoảng 7 tuần. Kết quả này ban đầu cho thấy rằng tiêm aPRP là phương pháp hiệu quả để điều trị các vết lở loét chân không lành. Mức tổn thương: IV.

 

Keywords— Platelet rich plasma; Growth factors; Diabetic Ulcer; Wound healing; Chronic Ulcer.

 

 

GIỚI THIỆU

Loét bàn chân là một biến chứng nghiêm trọng của bệnh tiểu đường, và là thành phần chính bàn chân tiểu đường. Tình trạng bệnh lý này ảnh hưởng đến 15% số bệnh nhân bị bệnh tiểu đường. Nghiên cứu gần đây cho thấy rằng có đến 88% các ca phẫu thuật cắt bỏ chân liên quan đến tình trạng loét bàn chân do đái tháo đường (Alvarsson et al., 2012). Quan trọng hơn là số ca bệnh nhân mắc đái tháo đường sẽ nhanh chóng tăng lên 439 triệu vào năm 2030.

 

Loét do tổn thương thần kinh và thiếu máu cục bộ là 2 yếu tố chính gây ra loét chân do đái tháo đường (DFUs) (Wu et al. , 2007). Khó khăn lớn nhất của DFUs là không kiểm soát đường huyết tốt trong một thời gian dài. Lý do chính có liên quan đến mất cân bằng giữa metalloproteinase (MMPs) và chất ức chế MMP (Muller và cộng sự . , 2008). Tình trạng này sẽ càng nghiêm trọng hơn khi có đồng thời có sự hiện diện của bệnh thiếu máu cục bộ và bệnh về mạch máu. Chấn thương mạch máu và thiếu máu cục bộ làm giảm oxy và chất dinh dưỡng đến vết thương. Vì vậy, cơ chế làm lành vết thương không thể thực hiện ở những bệnh nhân đái tháo đường. Thiếu oxy và dinh dưỡng, các tế bào biểu mô ở vết thương không thể tạo ra các yếu tố tăng trưởng (Growth factors) cần thiết như VEGFPDGF để chữa bệnh; hầu hết các tế bào ở vết thương thay đổi sự trao đổi chất và sự hoạt động (Lobo et al. , 2013) .

Những thay đổi về cấu trúc và chức năng của tế bào và một số yếu tố ở DFUs trì hoãn quá trình chữa bệnh và đã phá vỡ quá trình chữa bệnh bình thường. Do đó, khi bệnh nhân tiểu đường có DFUs, gần như DFUs có thể không được chữa lành, và cuối cùng bệnh nhân phải đối mặt với cắt cụt chi. Trong thực tế, điều trị DFU cũng vẫn còn là một thách thức.

 

Hiện nay, DFUs được điều trị bằng một số phương pháp điều trị vật lý như băng kín hút chân không (Lone et al , 2014;  Nather và cộng sự năm 2010, Ravari và cộng sự, 2013), điều trị điện xung cao tần (Houghton et al. , 2003; Polak và cộng sự, 2014), liệu pháp oxy cao áp (HBOT) ( Kranke et al , 2012 ; . .  Stoekenbroek và cộng sự, 2014), điều trị bằng áp suất âm (NPWT) (Zhang và cộng sự, 2014) ... Một số phương pháp điều trị sinh học cũng được sử dụng trong điều trị DFU. Một số yếu tố tăng trưởng như EGF (Cruciani và cộng sự, 2013) ( Singla et al , 2012 ; . . Tsang et al, 2003 . Tuyet và cộng sự, 2009), GCSF, NGF (Tiaka et al , 2011) , VEGF ( Rico et al. , 2009) ... được đánh giá trong DFUs. Mặc dù các phương pháp điều trị sinh học cải thiện thời gian lành vết thương, song các phương pháp điều trị này vẫn không phục hồi đáng kể việc lành vết thương.

Trong các nghiên cứu gần đây, các nhà khoa học sử dụng một hỗn hợp các yếu tố tăng trưởng từ PRP (Martinez- Zapata và cộng sự, 2012; Saad Setta et al 2011; Villela và Santos, 2010), và một số tác giả khác chỉ sử dụng tế bào gốc (Blumberg và cộng sự, . 2012; Kirana và cộng sự , 2012 ; .Yang và cộng sự, 2013) hoặc kết hợp với PRP (Cervelli et al, 2009 ). Tế bào gốc và PRP, đặc biệt là tế bào gốc trung mô có thể nhanh chóng hàn gắn vết thương so với phương pháp điều trị thông thường.

 

Nghiên cứu này nhằm đưa PRP tự thân trong điều trị DFU trên bệnh nhân đái tháo đường type 2. Trước đó có nhiều công bố khác nhau về việc sử dụng PRP. Trong nghiên cứu này, bệnh nhân đái tháo đường sẽ được tiêm cả hai PRPPPP để nâng cao hiệu quả.

 

VẬT LIỆU VÀ PHƯƠNG PHÁP

 

Bệnh nhân đái tháo đường

 

Bệnh nhân đái tháo type 2 có DFUs với độ 1 trở lên. Các DFUs không thể chữa lành ít nhất 4 tuần.

Có 6 bệnh nhân tham gia nghiên cứu này.

Tất cả các bệnh nhân đã đồng ý trước khi đăng ký tham gia nghiên cứu. Nghiên cứu này được chấp thuận bởi Ban đạo đức và y tế của Bệnh viện Vạn Hạnh, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.

Các cấp độ của vết thương được ghi nhận theo hệ thống phân loại vết thương (Oyibo et al., 2001) của Đại học Texas ( cấp độ và giai đoạn)

 

Kiểm tra sức khỏe và điều trị

 

Tất cả bệnh nhân sẽ được kiểm tra sức khỏe, siêu âm Doppler chân với DFUs, chụp X-quang bàn chân.

Sau đó, bệnh nhân được phân loại độ theo phân loại của Đại học Texas. Kích thước của DFUs cũng ghi nhận trước khi điều trị.

Chỉ có bệnh nhân đủ tiêu chí sẽ được thu thập 20 ml máu ngoại vi để tách và hoạt hóa PRP.

 

Chuẩn bị PRP

Lấy 20 ml máu ngoại vi để tạo PRP và PPP theo hướng dẫn của bộ Kit New-PRPpro Kit (Geneworld Co.,Ltd, HCM, VN). Máu được ly tâm ở 1.500 vòng/phút trong 5 phút để có được huyết tương. Sau đó, huyết tương này được ly tâm ở 3.500 vòng/phút trong 5 phút để thu thập tiểu cầu dạng hạt tập trung ở dưới cùng của ống ly tâm. Các hạt tiểu cầu đã được pha loãng trong 3ml huyết tương nằm cuối đáy ống ly tâm được coi là PRP, huyết tương còn lại được coi là PPP. Cả PRPPPP được hoạt hóa bằng Canxi clorua để giải phóng các yếu tố tăng trưởng. Khi canxi clorua đã được thêm vào PRP, gel fibrin được hình thành, gel này được sử dụng để bôi lên vết thương. PPP đã hoạt hóa được bảo quản ở nhiệt độ -200C để sử dụng trong những ngày tiếp theo.

 

Tiêm PRP và PPP  trên DFUs

DFUs được bôi gel fibrin trong ngày đầu tiên. Sau 3 ngày, từ ngày thứ 4 đến ngày thứ 8, DFUs được tiêm PPP đã hoạt hóa.

Trong quá trình điều trị, bệnh nhân đái tháo đường vẫn được sử dụng thuốc kháng sinh, NSAID, và vitamin.

Nếu sau 2 tuần, vết thương không có dấu hiệu lành, bệnh nhân tiếp tục được lặp đi lặp lại quy trình này.

DFUs được kiểm tra trong 12 tuần (2 tuần/lần)

 

KẾT QUẢ

Tình trạng bệnh lý của bệnh nhân tham gia nghiên cứu

Các bệnh nhân tham gia nghiên cứu này có 6 bệnh nhân với 3 nam và 3 nữ với độ tuổi trung bình là 63 với hơn 5 năm mắc bệnh đái tháo đường. Tất cả bệnh nhân phải sử dụng thuốc kiểm soát đường huyết, kể cả tiêm insulin, tăng huyết áp (4/6) và tăng huyết áp kết hợp suy thận (2/6).

Kết quả siêu âm và X-quang cho thấy các bệnh nhân đều thiếu máu cục bộ chân từ 70-90% (động mạch). Tất cả bệnh nhân có DFUs hơn 5 tuần với cấp độ tổn thương từ II-III mà không có mô hạt xuất hiện ở thời điểm điều trị. Các độ của vết thương được ghi nhận theo hệ thống phân loại vết thương (Oyibo et al., 2001) của Đại học Texas (cấp độ và giai đoạn)

 

Hiệu quả điều trị

 

Kết quả cho thấy 100% (6/6) bệnh nhân hoàn toàn lành DFUs, bao gồm 2 trường hợp phục hồi toàn bộ các ngón chân sau 12 tuần.

Thời gian trung bình để hàn gắn hoàn toàn vết thương là 7.1 tuần. Thời gian nhanh nhất là 4 tuần. Tất cả bệnh nhân phát triển mô hạt sau 2 tuần. Và các khu vực quanh vết thương giảm đáng kể vào tuần thứ 2 sau một thời gian điều trị PRPPPP.

Đây là phương pháp an toàn để điều trị DFUs. Trong 12 tuần, không có bất kỳ tác dụng phụ được không có bất kỳ tác dụng phụ được ghi nhận trong tất cả các bệnh nhân (Hình 1).

THẢO LUẬN

 

DFUs là kết quả của quá trình mất kiểm soát đường huyết gây ra bệnh lý thần kinh và bệnh mạch máu chi dưới ở những bệnh nhân đái tháo đường. Thiếu cũng như có sự cố của một số yếu tố tăng trưởng đã phá vỡ quá trình lành bệnh tự nhiên. PRPPPP cung cấp hầu hết các yếu tố tăng trưởng để chữa lành vết thương. Trong thực tế, tất cả các bệnh nhân đã được chữa lành DFUs hoàn toàn

PRP là huyết tương giàu tiểu cầu. Khi được kích hoạt với canxi, Fibrin sẽ được hình thành, và tiểu cầu giải phóng các yếu tố tăng trưởng. Trong trường hợp này, PRP thể hiện hai vai trò quan trọng đối với việc chữa lành vết thương. Thứ nhất, gel fibrin hình thành một rào cản để ngăn chặn sự viêm nhiễm vi khuẩn vào vị trí vết thương. Thứ hai, yếu tố tăng trưởng từ tiểu cầu đã hoạt hóa sẽ chữa lành vết thương và cân bằng MMP và các chất ức chế MMP.

 

PRP chứa ít nhất 7 yếu tố tăng trưởng bao gồm cả yếu tố tăng trưởng biểu mô, yếu tố tăng trưởng có nguồn gốc tiểu cầu, yếu tố tăng trưởng chuyển dạng-beta, yếu tố tăng trưởng nội mô mạch máu (VEGF), yếu tố tăng trưởng nguyên bào sợi, yếu tố tăng trưởng tương tự insulin, và yếu tố tăng trưởng tế bào sừng (Pham et al ., năm 2014; Văn Phạm và cộng sự, 2013). Nhiều trong số các yếu tố tăng trưởng có vai trò quan trọng trong việc chữa lành vết thương. PRP kích thích sự biểu hiện của collagen trong nguyên bào sợi da (Kim et al., 2011), và làm tăng sự biểu hiện của nhân tố điều chỉnh chu trình G­­­1, collagen loại I để tăng tốc độ chữa lành vết thương (Cho et al., 2012).

Trong thực tế, sau 2 tuần điều trị bằng PRP và tiêm PPP, 100% DFUs phát triển mô hạt. Và tại thời điểm này, tất cả các vết thương đều lành đáng kể.

 

PRP được sử dụng thành công trong việc điều trị DFUs không lành. McAleer et al. báo cáo sử dụng thành công PRP tự thân trong điều trị vết thương chi dưới mãn tính trên một người đàn ông 57 tuổi với tiểu đường type 2 (McAleer et al., 2006).

Trong nghiên cứu đoàn hệ hồi cứu trên 26.599 bệnh nhân DFUs, cho thấy rằng 50% bệnh nhân được chữa lành vết thương của họ nếu được điều trị với PRP (Margolis và các cộng sự., 2001).Khác với các công bố của chúng tôi, các công bố trước đây chỉ tiêm PRP trên vết thương. Chúng tôi sử dụng cả hai PRPPPP hoạt hóa trong điều trị vết thương. Mặc dù nghiên cứu này bị hạn chế với 6 bệnh nhân, và chúng tôi cũng nhận ra rằng tiêm PPP hoạt hóa sau 3 ngày có hiệu quá đáng kể trong quá trình chữa lành vết thương.

PPP có chứa số lượng rất thấp của tiểu cầu, nhưng nó có chứa một hỗn hợp các chất dinh dưỡng cần thiết cho các tế bào. DFUs luôn luôn kết hợp với thiếu máu cục bộ làm giảm đáng kể lưu lượng máu đến DFUs. Tất cả các tế bào biểu mô và các tế bào hỗ trợ đã bị bỏ đói. Trong khi PRP cung cấp các yếu tố tăng trưởng cho các mạch máu mới và tế bào di cư để chữa lành vết thương thì tiêm PPP mỗi ngày sẽ cung cấp chất dinh dưỡng cho các tế bào ở DFUs.

Trong thực tế, Saad et al. so sánh hiệu quả PRPPPP chữa lành vết thương trong DFUs và cho thấy chữa lành vết thương trong nhóm PRP là nhanh hơn và đáng kể hơn (P<0.005) so với PPP. Tuy nhiên, PPP cũng cũng kích thích việc chữa lành vết thương trong DFUs (Saad Setta et al., 2011).

 

Điều trị bằng PRP cũng cho thấy là hiệu quả hơn những phương pháp khác. Trong một nghiên cứu gần đây, Lone et al. (2014) sử dụng phương pháp chân không để hỗ trợ điều trị DFUs. Họ cho thấy 92,85% bệnh nhân phát triển mô hạt vào cuối 2 tuần; và 77,78% bệnh nhân đạt 100% Granula hóa vào cuối tuần 5 (Lone et al., 2014).

 

KẾT LUẬN

 

DFUs ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống của bệnh nhân đái tháo đường. Mặc dù có một số bước đột phá trong chăm sóc bàn chân đái tháo đường để giảm DFUs, nhưng bệnh nhân đái tháo đường vẫn phải đối mặt với việc bị cắt cụt. Trong nghiên cứu này, trong giới hạn của bệnh nhân, kết quả cho thấy ứng dụng của PRPPPP hiệu quả để chữa lành DFUs. Kết quả cho thấy không có bất kỳ tác dụng phụ nào được ghi nhận trong tất cả các bệnh nhân trong thời gian 12 tuần.

Những kết quả này cung cấp một phương pháp đầy hứa hẹn cho điều trị DFU.

 

XÁC NHẬN

Công trình này được tài trợ bởi các khoản tài trợ từ GeneWorld Co.,Ltd, Khu công nghệ cao SHTP, HCM, VN.

 

Từ ngữ viết tắt

bFGF: Yếu tố tăng trưởng nguyên bào sợi cơ bản;

DFU: Bệnh loét chân tiểu đường;

EGF: Yếu tố tăng trưởng biểu bì;

MMPs: Metalloproteinases;

MSC: Tế bào gốc trung mô;

PPP: Huyết tương nghèo tiểu cầu;

PRP: huyết tương giàu tiểu cầu;

SVF: Phân đoạn mạch máu;

VEGF: Yếu tố tăng trưởng nội mô mạch máu

 

Xung đột lợi ích

Các tác giả tuyên bố rằng họ không có xung đột lợi ích.

 

Đóng góp của tác giả

 

Tất cả các tác giả đọc và phê duyệt bản chính thức. TDXT, PTBL thu thập máu ngoại vi, và tiêm PRP và PPP trên bệnh nhân. PVP chuẩn bị PRP và PPP sử dụng bộ kít tách chiết và hoạt hóa New-PRP Pro, chuẩn bị bản thảo trong hợp tác với tất cả các tác giả khác.

 

 

 

Truy cập mở

Bài viết này được cung cấp theo các điều khoản của Creative Com-mons Attribution License (CC-BY 4.0) cho phép việc sử dụng, cung cấp, và tái bản trong bất kỳ môi trường nào, phải đảm bảo cung cấp tác giả ban đầu (s) và các nguồn được ghi.

 

Tài liệu tham khảo

 

Alvarsson, A., Sandgren, B., Wendel, C., Alvarsson, M., and Brismar, K. (2012). A retrospective analysis of amputation rates in diabetic patients: can lower extremity amputations be further prevented? Cardiovascular diabetology 11, 18.

Blumberg, S.N., Berger, A., Hwang, L., Pastar, I., Warren, S.M., and Chen, W. (2012). The role of stem cells in the treatment of diabetic foot ulcers. Diabetes research and clinical practice 96, 1-9.

Cervelli, V., Gentile, P., Scioli, M.G., Grimaldi, M., Casciani, C.U., Spagnoli, L.G., and Orlandi, A. (2009). Application of platelet-rich plasma in plastic surgery: clinical and in vitro evaluation. Tissue engineering Part C, Methods 15, 625-634.

Cho, J.W., Kim, S.A., and Lee,  K.S. (2012). Platelet-rich plasma induces increased expression of G1 cell cycle regulators, type I collagen, and matrix metalloproteinase-1 in human skin fibroblasts.International journal of molecular medicine 29, 32-36.

Cruciani, M., Lipsky, B.A., Mengoli, C., and de Lalla, F. (2013).Granulocyte-colony stimulating factors as adjunctive therapy for diabetic foot infections. The Cochrane database of systematic reviews 8, CD006810.Houghton, P.E., Kincaid, C.B., Lovell, M., Campbell, K.E., Keast, D.H., Woodbury, M.G., and Harris, K.A. (2003). Effect of electrical stimulation on chronic leg ulcer size and appearance. Physical therapy 83, 17-28.

Kim, D.H., Je, Y.J., Kim, C.D., Lee, Y.H., Seo, Y.J., Lee, J.H., and Lee, Y. (2011). Can Platelet-rich Plasma Be Used for Skin Rejuvenation? Evaluation of Effects of Platelet-rich Plasma on Human Dermal Fibroblast. Annals of dermatology 23, 424-431.

Kirana, S., Stratmann, B., Prante, C., Prohaska, W., Koerperich, H., Lammers, D., Gastens, M.H., Quast, T., Negrean, M., Stirban, O.A., et al. (2012). Autologous stem cell therapy in the treatment of limb ischaemia induced chronic tissue ulcers of diabetic foot patients. International journal of clinical practice 66, 384-393.

Kranke, P., Bennett, M.H., Martyn-St James, M., Schnabel, A., and Debus, S.E. (2012). Hyperbaric oxygen therapy for chronic wounds. The Cochrane database of systematic reviews 4, CD004123. Lobo, R., Kiernan, T.J., and Jaff, M.R. (2013). Medical therapy for critical limb ischemia and the diabetic foot: an update. The Journal of cardiovascular surgery 54, 671-678.

Lone, A.M., Zaroo, M.I., Laway, B.A., Pala, N.A., Bashir, S.A., and Rasool, A. (2014). Vacuum-assisted closure versus conventional dressings in the management of diabetic foot ulcers: a prospective case-control study. Diabetic foot & ankle 5.Margolis, D.J., Kantor, J., Santanna, J., Strom, B.L., and Berlin, J.A. (2001). Effectiveness of platelet releasate for the treatment of diabetic neuropathic foot ulcers. Diabetes care 24, 483-488.

Martinez-Zapata, M.J., Marti-Carvajal, A.J., Sola, I., Exposito, J.A., Bolibar, I., Rodriguez, L., and Garcia, J. (2012). Autologous platelet-rich plasma for treating chronic wounds. The Cochrane database of systematic reviews 10, CD006899. McAleer, J.P., Sharma, S., Kaplan, E.M., and Persich, G. (2006). Use of autologous platelet concentrate in a nonhealing lower extremity wound. Advances in skin & wound care 19, 354-363.

Muller, M., Trocme, C., Lardy, B., Morel, F., Halimi, S., and Benhamou, P.Y. (2008). Matrix metalloproteinases and diabetic foot ulcers: the ratio of MMP-1 to TIMP-1 is a predictor of wound healing. Diabetic medicine : a journal of the British Diabetic Association 25, 419-426.Nather, A., Chionh, S.B., Han, A.Y., Chan, P.P., and Nambiar, A. (2010). Effectiveness of vacuum-assisted closure (VAC) therapy in the healing of chronic diabetic foot ulcers. Annals of the Academy of Medicine, Singapore 39, 353-358.

Oyibo, S.O., Jude, E.B., Tarawneh, I., Nguyen, H.C., Harkless, L.B., and Boulton, A.J. (2001). A comparison of two diabetic foot ulcer classification systems: the Wagner and the University of Texas wound classification systems. Diabetes care 24, 84-88.

Pham, P.V., Vu, N.B., Pham, V.M., Truong, N.H., Pham, T.L., Dang, L.T., Nguyen, T.T., Bui, A.N., and Phan, N.K. (2014). Good manufacturing practice-compliant isolation and culture of human umbilical cord blood-derived mesenchymal stem cells. Journal of translational medicine 12, 56. Polak, A., Franek, A., and Taradaj, J. (2014). High-Voltage Pulsed Current Electrical Stimulation in Wound Treatment. Advances in wound care 3, 104-117.

Ravari, H., Modaghegh, M.H., Kazemzadeh, G.H., Johari, H.G., Vatanchi, A.M., Sangaki, A., and Shahrodi, M.V. (2013). Comparision of vacuum-asisted closure and moist wound dressing in the treatment of diabetic foot ulcers. Journal of cutaneous and aesthetic surgery 6, 17-20.

Rico, T., Green, J., and Kirsner, R.S. (2009). Vascular endothelial growth factor delivery via gene therapy for diabetic wounds: first steps. The Journal of investigative dermatology 129, 2084. Saad Setta, H., Elshahat, A., Elsherbiny, K., Massoud, K., and Safe, I. (2011). Platelet-rich plasma versus platelet-poor plasma in the management of chronic diabetic foot ulcers: a comparative study. International wound journal 8, 307-312.

Singla, S., Singla, S., Kumar, A., and Singla, M. (2012). Role of epidermal growth factor in healing of diabetic foot ulcers. The Indian journal of surgery 74, 451-455.

Stoekenbroek, R.M., Santema, T.B., Legemate, D.A., Ubbink, D.T., van den Brink, A., and Koelemay, M.J. (2014). Hyperbaric Oxygen for the Treatment of Diabetic Foot Ulcers: A Systematic Review.

European journal of vascular and endovascular surgery : the official journal of the European Society for Vascular Surgery. Tiaka, E.K., Papanas, N., Manolakis, A.C., and Maltezos, E. (2011).

The role of nerve growth factor in the prophylaxis and treatment of diabetic foot ulcers. International journal of burns and trauma 1, 68-76.

Tsang, M.W., Wong, W.K., Hung, C.S., Lai, K.M., Tang, W., Cheung, E.Y., Kam, G., Leung, L., Chan, C.W., Chu, C.M., et al. (2003).

Human epidermal growth factor enhances healing of diabetic foot ulcers. Diabetes care 26, 1856-1861.

Tuyet, H.L., Nguyen Quynh, T.T., Vo Hoang Minh, H., Thi Bich, D.N., Do Dinh, T., Le Tan, D., Van, H.L., Le Huy, T., Doan Huu, H., and Tran Trong, T.N. (2009). The efficacy and safety of epidermal growth factor in treatment of diabetic foot ulcers: the preliminary results. International wound journal 6, 159-166.

Villela, D.L., and Santos, V.L. (2010). Evidence on the use of platelet-rich plasma for diabetic ulcer: a systematic review. Growth factors (Chur, Switzerland) 28, 111-116.

Wu, S.C., Driver, V.R., Wrobel, J.S., and Armstrong, D.G. (2007). Foot ulcers in the diabetic patient, prevention and treatment. Vascular health and risk management 3, 65-76.

Yang, M., Sheng, L., Zhang, T.R., and Li, Q. (2013). Stem cell therapy for lower extremity diabetic ulcers: where do we stand? BioMed research international 2013, 462179.

Zhang, J., Hu, Z.C., Chen, D., Guo, D., Zhu, J.Y., and Tang, B. (2014). Effectiveness and safety of negative pressure wound therapy for diabetic foot ulcers: a meta-analysis. Plastic and reconstructive surgery

 

link bài báo khoa học bằng tiếng anh: http://www.bmrat.org/index.php/bmrat/article/view/13

 

Đối tác - Đại lý